DhThaiBinh.de VH - Nghệ thuật Truyện ngắn - Truyện ma - Tùy bút Khoảng Trống Hoang Sơ ( Mất - Còn - Một Tình Yêu )
Thứ năm, 09/02/2012 11:23

Khoảng Trống Hoang Sơ ( Mất - Còn - Một Tình Yêu )

(thaibinh.eu)Tác phẩm tác giả viết dưới đây là một tình cảm cá nhân có thật thời hiện đại trong thế giới online tiên tiến, một truyện tình dường như hư ảo, vô thực. Chỉ liên quan đến ba nhân vật chính trong tác phẩm không có mối liên hệ với bất cứ cá nhân, đoàn thể hay sự kiện nào _ vấn đề quan trọng nào. Mọi sự trường hợp trong tác phẩm này đều nằm ngoài ý muốn, tác giả không chịu trách nhiệm. 

Chị hơn tôi tám tuổi là một người phụ nữ thành đạt, tuyệt đối sắc sảo và nhạy bén trong công việc, chị không có một sắc đẹp nghiêng nước, nghiêng thành, về mọi mặt, về nhiều khía cạnh chị được xếp vào loại trung bình khá nhưng trong mắt tôi chị là một người phụ nữ tuyệt vời, tế nhị, dễ thương...



Tuy chị có thành công về đường kinh doanh nhưng về chuyện tình cảm chị không mấy thành công. Nên đã ngấp nghé tuổi ba mươi chị vẫn còn tôn thờ chủ nghĩa độc thân. Mọi chuyện nói về chị đều đơn giản, mộc mạc khiêm nhường như hoa cỏ trà may thôn quê vậy.

Sau mối tình đầu năm chị hai mươi tuổi chị không biết đến với bất cứ ai nữa, cho đến tận bây giờ ngày chị gặp được người đàn ông thứ hai trong cuộc đời vào ngày tuổi xế đang ngấp nghé ba mươi xuân. Tôi ví tình yêu của chị như trăng muộn cuối tháng.

Chị có một cái tên khả ái như con người chị vậy. Khánh Ngọc cái tên mà ba tôi đã đặt cho chị ngày chị mới bước chân tới xứ lạnh này làm việc.

Một tuần nay chị xin nghỉ làm chức phó giám đốc vừa nhiệm kỳ ở công ty thời trang nằm tại Mátxcova đồng ý thử sức tới một nơi lạnh lẽo hơn đó là Thành Sant _ Petersburg để nhận một công viêc mới. Theo ý chị là muốn bắt đầu làm lại từ đầu tôi đồng ý theo chị bởi ở nơi đó có ba tôi đang sống và làm việc, chúng tôi muốn gần gũi với ba hơn để gắn bó thành một gia đình ấm cúng tuy không có mẹ ở bên.

Một ngày mới khi tôi tỉnh dậy sớm để cùng chị ra tầu trở về Sant _ Petersburg. Gõ cửa phòng chị không thấy chị trả lời, cũng không thấy chị ra mở cửa tôi hé cánh cửa nhìn vào, mắt tôi sững lại, chị đang nằm dưới mặt thảm lạnh, tôi lao vào ôm lấy chị hơi lạnh từ cơ thể chị hòa vào tôi cái lạnh lùng giá buốt. Tôi gọi xe cứu thương đưa chị tới bệnh viện, chị bị bất tỉnh. Chuẩn đoán của bác sĩ cho biết chị bị khủng hoảng tinh thần, do vết mổ cũ ( u não ) của chị bị ảnh hưởng do chị suy nghĩ và khóc nên đầu đau, choáng có lẽ chị cũng đang bị xốc về chuyện gì đó nên chị bị ngất cộng thêm nhiễm lạnh toàn thân. ( Tuy mới là mùa thu nhưng Mátxcova rất lạnh có thể từ 00 đến 6 độ C bởi mùa đông chính thức nơi đây có thể âm đến mức 20 đến 35 độ C.

Chị bất tỉnh khoảng gần một tuần, nằm im lìm. Theo chuẩn đoán của một bác sĩ người Nga về tâm lý học cho biết chị đang suy nghĩ và bị sốc về một chuyện gì đó buồn ghê lắm, ray dứt, dày vò ghê lắm, cơ thể bị nhiễm lạnh nên dẫn đến hôn mê là chuyện bình thường, cũng có thể bị ảnh hưởng đến tâm lý về sau này. Trong thời gian chị chưa tỉnh tôi muốn tìm hiểu nguyên nhân tại sao chị lại như vậy. Chị không được dùng điện thoại sau khi mổ u não nên việc dùng điện thoại là không thể mà điều đó phải dùng đến máy tính, tôi quyết định sâm nhập vào thế giới online và mail của chị nhưng thật chắc trở máy tính chị đã cài đặt thiết bị bảo vệ đó là mật khẩu tôi không thể sâm nhập được vào máy tính của chị, tôi liền gọi một chuyên gia về máy tính trợ giúp. Cái khó thứ hai nữa là mật khẩu nick yahoo và mail của chị đã được thay đổi mà tôi không biết Password tôi cũng phải nhờ người trợ giúp mở ra mất sau hai tiếng đồng hồ mọi chuyện ok lúc đó tôi mới sâm nhập được vào thế giới ảo của chị.

Dầu tiên tôi vào mục lưu các tin nhắn đến và đi những lần gần nhất chát với bạn bè còn lưu lại trong máy tính, chị có thói quen lưu lại toàn bộ những lần chát với bạn bè thân sau đó là mail của chị. Sau hai buổi chiều làm bạn với chiếc computer của chị tôi đã hiểu nguyên nhân vì sao chị lại bị ngất như vậy. Tự dưng tôi khóc, giọt lệ không biết vì sao lại rơi nữa có lẽ vì tôi thuơng chị quá, chị rất nhạy cảm trong chuyện tình cảm. Có một mục lưu giữ ở máy tính chị ghi Trang Khánh Ngọc ( TrangKhanhNgoc) Tôi mở ra có vô số thư chị viết, truyện, thơ... Tôi tìm tới lần chị lưu gần nhất là ngày 8 và 9/10 một lá thư chị viết gửi người yêu của chị có tựa đề " Ngọc biết phải làm sao đây? " Lời thư ấy như sau : ( Những ai đọc qua lá thư tình một nửa này xin đừng cười hay trách chị viển vông... ) 

Gửi người đã hứa yêu em:



Ngọc Biết Phải Làm Sao Đây ?

Tuấn ơi! Dù cố che dấu nhưng sự thật vẫn luôn tồn tại phải không ? Nó luôn phũ phàng và nghiệt ngã, như một liều thuốc rất đắng. Ngọc thấy mình bị tổn thuơng về lý trí trong tình yêu, tình thần trong cuộc sống, Ngọc đã hình dung và nghĩ đến sự giải thoát, Ngọc không biết mình nên vui hay nên buồn, nên khóc hay nên cười ? Ngọc chưa bao giờ hình dung một ngày kia Ngọc sẽ phải đứng ở ngã ba tình cảm như thế này ( Tình cảm, công việc, tiền tài ) Ngọc không thể tin tình yêu Tuấn dành cho Ngọc cũng có ngày mờ nhạt như thế này sao? Đúng là không có gì là mãi mãi, tình yêu là thế sao Tuấn? Ngọc thật sự quá bất ngờ không thể nào tin. Nước mắt Ngọc rơi mà Ngọc không hiểu Ngọc khóc về điều gì nữa. Ngọc chỉ biết ngồi khóc như một đứa trẻ nhỏ đang bị đau, mong cho những giọt nước mắt này sẽ rửa trôi đi tất cả những nỗi buồn thương, mất mát mà từ những lời Tuấn đã nói. Tuy chưa có gì để hiểu dõ nhưng Ngọc cũng lờ mờ hiểu ra những ý của Tuấn nói. Tuấn muốn xa Ngọc phải không? Tình yêu mà Tuấn dành cho  Ngọc theo thời gian dần phai nhạt không còn như xưa nữa, Ngọc biết tình cảm của Tuấn dành cho Ngọc ngày một dần quên còn Ngọc thì đang yêu say đắm, yêu hơn xưa.

Tuấn hứa yêu Ngọc mãi không rời xa mà, sẽ chỉ có một mình Ngọc thôi mà và không không bao giờ dời xa, lỗi bởi đâu? Tại đâu hả Tuấn ? Có lẽ phần có lỗi thuộc về Ngọc. Tuấn nói Tuấn yêu Ngọc ư? Yêu Ngọc là làm cho Ngọc hy vọng để rồi đau khổ ư ? Yêu Ngọc khi Ngọc đang ở thật xa một nơi xứ lạ đất khách quê người chưa thể trở về, Tuấn nói sẽ đợi Ngọc ư ? Tuấn yêu Ngọc để biết chắc chắn rằng mãi mãi Tuấn sẽ chẳng bao giờ thuộc về Ngọc ư ? Không ! Ngọc không cần thứ tình yêu đó. Tuấn hãy quay về với thực tại là Tuấn đi quay về với tất cả những gì mà Tuấn đang có và khát khao, mơ ước đừng nghĩ gì về Ngọc, Ngọc không là gì để Tuấn bận tâm, chẳng qua cũng chỉ là một người bộ hành lạc đường ngoài sa mạc, được Tuấn ban ơn cho nửa cốc nước để đỡ cơn khát cháy cổ, nhưng.... Tuấn lại nhẫn tâm lấy hết lương thực của Ngọc. Nước và lương thực thiếu thứ gì thì người bộ hành ấy cũng bị chết phải không Tuấn ? Ngọc đang trong hoàn cảnh đó. Ngọc cứ bị ám ảnh những lời mà trước kia Tuấn đã nói " Tuấn sẽ mãi yêu Ngọc " Nói thật lòng Ngọc bây giờ không muốn tuột mất tình yêu dễ dàng và trong hoàn cảnh này đâu.

Tuấn ơi! Ngọc đang làm gì sai phải không? Không thể nào tha thứ được phải không? Nếu vậy Ngọc thấy khinh thường, căm thù bản thân mình, Ngọc không còn đủ tư cách để chờ đón hay đón nhận tình yêu của Tuấn dành cho Ngọc nữa. Ngọc thật đáng trách, nhưng trước Tuấn Ngọc vẫn còn yêu, muốn giữ lại chút gì đó cho dù khoảng cách khá xa Tuấn ạ! Ngọc không muốn biến mình thành một người đáng ghét trước Tuấn, Ngọc thấy hận bản thân về những điều mà Ngọc đã làm sai, Ngọc biết nhận ra điều đúng sai, bởi Ngọc có cảm xúc, có trái tim, tâm hồn, quan trọng nhất là Ngọc vẫn yêu Tuấn một tình yêu chân thành sâu lắng, nhưng đối với Tuấn Ngọc không còn là một người phụ nữ tốt và đáng yêu nữa, phải không nào?

Hôm nay Ngọc thức trắng nguyên đêm chỉ để khóc trước máy màn máy tính có dòng tin nhắn của Tuấn tìm cho mình một cách giải thoát tốt nhất. Càng nghĩ thì tâm trí Ngọc càng bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn không thề nào tháo gỡ nổi.

Đời Ngọc từ nay trở đi sẽ trở thành vô nghĩa nếu như không được Tuấn yêu thương nữa. Tại sao hai đứa mình mãi xa cách nhau? Tại sao tình yêu của Tuấn dành cho Ngọc lại nhạt phai đi theo ngày tháng có phải " Xa mặt cách lòng  không? " Tại sao hả Tuấn? Tại sao trước Tuấn Ngọc lại yếu đuối nhu nhược thế? Không hiểu từ đâu tình yêu Của Ngọc dành cho Tuấn lại mãnh liệt đến thế ? Ngọc đang bước qua danh giới của lòng mình. Ngọc tự trách bản thân, suy nghĩ thật nhiều, nhớ thật nhiều về Tuấn. Hy vọng một ngày được gần bên Tuấn, hạnh phúc cho đến hết trọn đời. Ngọc đã hy vọng vào điều đó Tuấn hiểu chưa? Hy vọng và ước mơ nhiều quá nên giờ đây Ngọc bị tổn thương, vỡ mộng cũng lớn không kém phần, Ngọc bị tổn thương lòng mình, tổn thương tình yêu bấy lâu nay dành cho Tuấn một thứ tình cảm rất chân thành sâu xa, và chàn đầy mơ ước cho tương lai hai đứa.

Ngày tháng sống nơi xứ người tuy xa cách nhưng tình yêu thương trong Ngọc dành cho Tuấn càng nhiều và sâu đậm hơn chứ không mờ phai hay gì đó thay đổi. Giờ đây trước những gì Tuấn nói Ngọc không còn là mình nữa rồi.

Mọi chuyện buồn đau xa cách, chia ly hay những điều gì đó tương tự rồi cũng sẽ qua nhưng Ngọc vẫn muốn nói với Tuấn người mà Ngọc yêu dù chưa một lần gặp mặt chỉ qua online và những dòng tin nhắn vạn lần xin lỗi, làm tổn thương Tuấn, làm Tuấn bị xúc phạm hay buồn ... và còn nhiều điều khác không cần nói ra Tuấn cũng đã hiểu.

Chỉ có bấy nhiêu thôi cũng đủ làm cho Ngọc không bao giờ tha thứ cho mình. Ngọc tin luôn cầu mong một điều rằng thời gian, công việc, sự xa cách sẽ làm Ngọc hết yêu, hết nhớ về Tuấn, khi hai đứa chia xa. Ngọc trả lại Tuấn còn nguyên vẹn về với thực tại mà Tuấn đang bước, Ngọc đang nghe mấy bài hát từ máy phone : "Lỗi lầm tình yêu, chuyện tình dưới mưa... " Tuấn có thể nghe thử mà. Biết đâu đó Tuấn lại hiểu Ngọc hơn...

Đêm nay Ngọc thấy buồn quá và khóc cũng nhiều hơn " Tình chỉ đẹp khi còn dang dở " Xa nhau bây giờ chúng ta còn để lại một khoảnh khắc  kỷ niệm đẹp lưu trong lòng nhau.

Khoảng cách sáu tuổi của Ngọc và Tuấn. Điều đó cũng đủ lí do để ngăn cách hai đứa đến với nhau, hơn tuổi Tuấn cũng đủ lí do xứng đáng buộc Ngọc phải rời xa Tuấn mãi mãi rồi. Ước gì có một ông tiên hiện ra cho Ngọc một điều ước để lôi Ngọc ra khỏi sự cám rỗ của tình yêu này, để Ngọc trở về hiện thực đừng mơ ảo, mộng ước những thứ thật xa vời, hư vô, mà hư vô là không có thật . " Sẽ chẳng ai có hạnh phúc nếu như không có sự yêu thương, nên Ngọc luôn muốn đuợc yêu thương." Muốn có một tấm chân tình, chân thật, những điều tưởng như bình dị đối với mỗi người nhưng giờ lại quá xa xôi khó kiếm tìm đối với Ngọc.
_ Nếu như quay ngược lại được thời gian.
_ Nếu như mọi thứ có thể làm lại từ đầu.
_ Nếu như Ngọc đừng quen Tuấn.
_ Nếu như ... trong cuộc sống có vô vàn điều trăn trở éo le kể cả hạnh phúc, buồn đau... cũng từ nguyên nhân chữ " nếu như "  Tuấn ạ!

Tình yêu, hạnh phúc mong manh quá Tuấn ơi! Hãy nói cho Ngọc biết, Ngọc phải làm sao mới đúng Ngọc xin gửi Tuấn ngàn vạn lời xin lỗi. Hãy tha thứ cho Ngọc một lần cho dù mọi chuyện đối với Ngọc và Tuấn mọi thứ dường như đã quá muộn màng

Tất cả giờ đã quá xa rồi, Ngọc sẽ cố quên đi....quên đi tất cả.

Lá thư không gửi
Gửi người đã hứa yêu em 
Đêm 09/10/2009   

Đọc lá thư của chị viết gửi người chị yêu tôi có biết người đó bởi chị có nói cho tôi nghe về người ấy. Người ấy tên Tuấn. Tuấn kém chị 6 tuổi đang sinh sống và làm việc tại Việt Nam. Tôi đã khóc, thương chị chị quá. Thật ra ngay từ đầu tôi đã không thể nào đâu tin vào tình yêu của Tuấn dành cho chị bởi sự xa cách ngàn trùng và khoảng cách về độ tuổi, nhưng còn chị thì ngược lại rất tin tình yêu cảu Tuấn dành cho mình, đúng là ảo mộng hư không ....

Người ta nói không có gì là hiện hữu thật sự giữa đời thường trần trụi mãi mãi, tình yêu mà Tuấn nói yêu chị mãi mãi chẳng thể nào giữ theo những ngày tháng hai người xa cách nhau.... Tôi không trách Tuấn thay lòng đổi dạ với chị cũng không trách Tuấn phụ lòng dối gian, cũng không trách chị đã quá tin yêu vội vàng vào tình yêu, tin vào lời hứa của Tuấn bởi khi hai người chia xa biết đâu lại  rất tốt cho chị về sau này. Tôi thấy vui ... Bởi thật sự tôi cũng không thích hay cảm tình mấy với Tuấn.

Khoảng 5 ngày sau chị tỉnh lại, chị hoàn toàn không nhớ một điều gì cả, nói đúng hơn là tạm thời chị bị mất trí nhớ, chỉ có ông bác sĩ là nhìn tôi với một ánh mắt đầy ái ngại, ngụ chút gì đó chắc ẩn lo lắng, buồn thương, tôi không biết rằng chị đang không nhớ thật hay đang cố tình không muốn nhớ, những chuyện đã qua. Nhưng dù sao chị còn ở bên tôi sự hiện diện của chị làm tôi xua đi bao buồn đau lo lắng những ngày qua. Mọi chuyện rồi sẽ trở lại bình thương yên lặng như xưa thôi .

Nhớ lại những năm tháng trước tôi mới thấy chị bây giờ thật tội nghiệp, kinh khủng, sao những bất công, bất hạnh lại cứ dập đổ lên đầu chị như thế này chị đã 29 tuổi mà vẫn độc thân  tình yêu không phải là mục đích sống chị tìm kiếm và tham vọng chị muống ổn định cuộc sống bằng tiền tài, danh vọng  nhiều hơn. Khi tôi và ba có nhắc nhở chị việc lấy chồng chị chỉ cười xòa và nói : _ Thời đại này thiếu gì người sống độc thân miễn là cuộc sống no đủ có công việc, có tiền tài là ổn. Thấy chị cứ lao vào công việc và không có một chút gì nghĩ đến chuyện riêng tư hay yêu ai và lấy chồng nữa, đã nhiều năm qua chị mải mê phấn đấu trên con đường sự nghiệp, chị ít chú ý đến bản thân hay những chuyện riêng tư nhiều. Đến  bây giờ có trong tay tất cả công danh, tiền bạc, tôi mới cảm thấy chợt nhận ra khoảng trống trong lòng chị và nhất là giờ  đây khi chị xuất viện trở về nhà tôi càng thấy dõ khoảng thiếu vắng khủng khiếp nhất khi nhận ra bên chị không có ai để cùng chị chia sẻ mọi nỗi buồn vui trong cuộc sống. Tuấn cũng muốn rời xa chị thì liệu còn ai trên đời này để chị tin tưởng, thương yêu.

Thấy chị thiếu những nụ cười chắc chị  đang cô đơn lắm. Tôi cảm nhận mọi thứ quanh chị đều vô nghĩa. Tôi cũng rút ra một điều tiền bạc công danh chẳng có ý nghĩa gì khi một mình cô đơn hưởng thụ.

Vị luật sư cầm đến tờ giấy, tôi bàng hoàng mắt nhìn trăm trú vào đó chị đã hiến dâng tất cả những gì chị kiếm được trong nhiều năm qua để cho vào quỹ từ thiện của một công ty ủng hộ những đứa trẻ tật nguyền mà người làm từ thiện lại lấy tên tôi.

Tôi nhớ lại có lần chị nói với tôi: _ Phương Linh à! Chị có cảm giác như Tuấn ngày càng xa chị thì phải, có lẽ nào Tuấn hết yêu không ? Lúc đó tôi cũng không biết nói gì chỉ biết khuyên chị hãy chờ đợi chị cứ thủ thỉ bên tai tôi như muốn chút đi cả một trời tâm tư trĩu nặng trong lòng, giọng chị thật xa vắng lẫn vào tiếng đêm.

_ Em biết không chị luôn ước ao về một tình yêu chân thành có thể dẫn đến một hạnh phúc một mái ấm gia đình những lúc vui buồn trong cuộc sống đối diện với cảnh cô đơn, lẻ loi chị cảm thấy mọi thứ ấy thật vô nghĩ, tiền bạc, công danh sự nghiệp chẳng có ý nghĩa gì, chị thèm khát một mái ấm của chính mình, nhiều lúc thấy một cảnh bình yên, hạnh phúc của một gia đình chị thấy nuối tiếc những năm tháng đã đi qua. Chị im lặng một lúc thở dài rồi nói tiếp: _ Giá như chị có một mái ấm gia đình, một người chồng tốt biết thương yêu và những đứa con ngoan. Điều đó thật khó đối với chị, phải chăng chị đòi hỏi cao sang quá?  Giá như làm lại được từ đầu chị sẽ biết cách cân bằng mọi thứ, chị sẽ không dễ dàng đánh đổi hạnh phúc của mình lấy công danh, tiền tài hay bất cứ điều gì khác. Khi hiểu ra tình yêu cuộc sống gia đình là một phần rất quan trọng trong cuộc sống xã hội chính vì vậy giờ đây tâm can chị thật nặng nề, trống vắng lẫn chơi vơi chị đã làm gì đó sai với Tuấn. Tuấn nói vì yêu chị nên đã có nhường nhịn, chịu đựng. Mà chị không hiểu là Tuấn đang nhường nhịn, chịu đựng chị từ những điều gì? Có lẽ Tuấn giận và không tha thứ, khoảng cách xa quá chị cũng không biết phải làm sao cho lòng mình nhẹ bớt đi. Chị nghỉ việc rồi và có lẽ sẽ đặt vé về Việt Nam để gặp Tuấn một lần, chị muốn gần và đối diện với con người thật của Tuấn biết đâu chị lại cảm nhận được một điều gì đó từ Tuấn... Chị suy nghĩ kỹ bấy lâu nay chị sẽ làm lại từ đầu chỉ muốn mang đánh đổi tất những gì chị đang có tiền tài, địa vị để làm từ thiện nhiều hơn chỉ mong sao đánh đổi đuợc những gì mà bấy lâu nay vì công danh tiền tài chị không có được và đang mong ước bấy lâu.

Tôi tưởng chị chỉ nhất thời nói vậy đâu biết rằng chị đã làm thật điều đó, khi nhìn tờ giấy của vị luật sư  vừa đưa, vị luật sư ra về tôi còn đắn đo ái ngại lẫn xót xa. Giờ chị còn là hai bàn tay trắng không tiền bạc, địa vị và hạnh phúc, tình yêu chị đều mất trắng cả rồi. Chị không còn nhớ gì cũng phải thà chị đừng nhớ gì thì tốt hơn  cho chị lúc này ít nhất cũng là trong hiện tại chị đang sống cùng nỗi buồn đau.

Giờ tôi mới hiểu chị đúng rồi, hiểu chị hơn bao giờ hết. Một khoảng trống mênh mông hoang sơ trong chị, đến bao giờ chị mới có được điều mà chị mong muốn, đến bao giờ khoảng trống trong lòng chị mới được lấp đầy bằng ngôn từ mang danh tình yêu, hạnh phúc hay một mái ấm gia đình bên những đứa trẻ ngoan. Đến bao giờ chị mới tỉnh ngủ hoàn toàn sau một giấc mơ hoa, và đến bao giờ , và đến bao giờ ?....

Có lúc bất chợt chứng kiến cảnh chị gục khóc tôi chạnh lòng xót xa. Tôi thầm ước chị sẽ trở lại là chị như ngày nào ( Chị ơi! Mọi chuyện rồi cũng sẽ vượt qua và mờ phai nguôi ngoai theo năm tháng chị ạ. Chị hãy bình tâm và bắt đầu làm lại từ đầu chị nhé. ) Chúc chị sớm tỉnh sau giấc mơ buồn của chị. Nothing lasts forever.

Truyen ngan: Khoang trong hoang so Tac gia: Phong Linh (Sant Peterburg - LB Nga)

 

Ý kiến của bạn

Xác thực
Làm mới